Đăng bởi: Đồ Trọc | 04/06/2010

Khóc trong chân tình

         Cũng như nhiều người Việt nam khác , tôi dừng chân trên mảnh đất Balan này trước hết là với  tham vọng ” Đổi đời ”. Đúng như câu tục ngữ truyền đời rằng : ” Đất lành , chim đậu ”.

         Nhưng mảnh đất đầy nhạc tính của Szopen( Chopin ) đã đưa tôi đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác để tôi thêm yêu,thêm thích đất nước này. Không chỉ sự tuyệt vời , đẹp đẽ, hùng vĩ của thiên nhiên mà tấm lòng hiếu khách của người dân Balan cùng sự đồng cảm với người xa xứ của họ cũng cho ta cảm giác ấm lòng. Và không chỉ sản sinh ra thiên tài âm nhạc Fryderyk Szopen , thiên tài thiên văn học Mikołaj Kopernik mà còn có con người vĩ đại , người soi rọi đến tận ngõ ngách tâm hồn của con người – Adam Mickiewicz – Nhà thơ lớn của mọi thời đại của nhân dân Balan.

         Đọc thơ của ông với niềm đam mê khám phá cùng tính cách tò mò của người xứ lạ , tôi say mê với những tự tình của ông.

         Con người đau khổ và khóc vì nhiều lẽ , nhưng dám khóc cho mình và cho cả thế hệ của mình thì hiếm lắm . Vì vậy , tôi rất yêu bài thơ ” Nước mắt trào mi …” của ông. Bạn hãy đọc bài thơ này và hãy tự chiêm nghiệm cho mình với những giọt nước mắt của chính mình.

                              Nguyên bản tiếng Balan ( 1839-1840 )

                 POLAŁY SIĘ ŁZY ….

          Polały się łzy me czyste , rzęsiste …

          Na me dzieciństwo sielskie , anielskie

          Na moją młodość górną i durną

          Na mój wiek męski , wiek klęski

          Polały się łzy me czyste , rzęsiste …

                                                Adam Mickiewicz

                                                      Tạm dịch

                      NƯỚC MẮT TRÀO MI …

           Nước mắt tôi tuôn trào đẫm mi …

           Cho tuổi ấu thơ yên lành , thơ mộng

           Cho tuổi trẻ đầy ước mơ , ngốc nghếch

           Cho những vinh quang , cay đắng một thời

           Nước mắt tôi tuôn trào đẫm mi …

                                                        Lưu Giao – Warsaw , Poland  12/06/2005

Advertisements

Responses

  1. Bài thơ này thật hay, Em không biết tiếng Ba Lan và cũng không đủ trình độ để bình luận thơ. Nhưng em thầm nghĩ giá như câu thơ “Cho tuổi trẻ đầy ước mơ , ngốc nghếch” được thay bằng câu “Cho tuổi trẻ đầy ước mơ , khát vọng” thì có lẽ sẽ đúng với tuổi trẻ đầy khát khao của nhân loại. Anh thông cảm đừng cười em nhé.

    • Anh dịch đúng đấy. Và đời người khi nào chẳng có hai mảng sáng tối, nếu chỉ có ước mơ khát vọng không thôi thì cũng đã hơi ngốc nghếch rồi phải không em. Anh không cười mà phải cảm ơn em chứ !


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Categories

%d bloggers like this: