Đăng bởi: Đồ Trọc | 19/09/2010

Về với Trăng Quê

              Trôi dạt khắp bốn phương trời

              Quên cả mảnh trăng ký ức

              Quên cả tuổi thơ khổ đau có thực

              Quên năm tháng bạc màu máu đỏ chiến tranh

              Người đi

              Đi trong mong manh

              Đi trong lạnh lẽo

              Mảnh trăng tha hương muôn nẻo

              Theo bước chân lang thang

 

              Trôi dạt khắp tám phương trời

              Mới biết thương mảnh trăng quê xa biền biệt

              Tình Trăng da diết

              Lời Trăng tha thiết

              Về đi!

              Về với  Trăng Quê.

                                            Sàigòn  18/09/2010.

               


Responses

  1. Có vẻ như Mô lại lụm được Tem ở nhà anh Giao!
    Sáng ni hên ghê, lụm được tem ở hai nhà O Linh và nhà anh Giao nữa. Chắc tuần ni Mô đỏ như Gà chọi đây he he

  2. Suy cho tới tận cùng sâu thẳm thì nỏ nơi mô yêu quý bằng quê mình anh Giao ạ!

    • Đúng rứa Mô ! Nhưng có lẽ phải là khái niệm mở rộng trên đất Việt, chứ chỉ quanh quẩn ở Vinh thì mình cũng chán.

      • Anh Giao nói đúng! Mô yêu đất Việt đến mức cực đoan! Hầu như khắp đất nước Mô đều đã từng đi, nhưng có điều lạ lùng là vùng miền Tây Nam bộ Mô chưa từng đặt chân tới. ƯỚc muốn của Mô là trong một tương lai gần sẽ đi tới tận mũi Cà Mau, chụp bức ảnh lưu niệm ở đó để lưu lại cho con cháu biết rằng Mô đã đi hết toàn bộ đất nước Việt Nam yêu dấu!

        • Chúc Mô được như ý nha !
          Mà mình cũng chưa tới Càmau, có khi cũng phải ngao du tý.
          Thế hiện nay em ở đâu?

          • Mô trực ban thay anh em miềng đó eng Giao!

            • Thì phải trực ban thay chơ răng, vì anh Giao thì “lang thang”, còn O thì dạo ni cũng làm biếng đi nhởi suốt. Mô không trực lỡ đứa mô hắn vô khoắng hết đồ đạc thì mần răng?

              • Con O dạo ni bựn, cảm phiền cấy hầy!

                • Ua ông anh hiểu cho em hè? tuần ni con em học có mỗi 2 ngày thôi anh nờ, lại chuẩn bị phải dẫn các cháu đi nhởi xa xa rồi!

                  • Rứa mà không cho Mô đi theo với. Ngài mô mà có ngài kẹt rọt rứa hè?

                    • Ua tui kẹt xỉn có tiếng, “vắt cổ chày ra nước” Mô nờ!

                    • Khiếp! Ngài mô không biết rầy mà còn nói nựa.

          • Mô vừa làm báo, vừa biên kịch nên cũng “lang thang” như anh Giao. Nhưng Mô chủ yếu sống ở Vinh.

            • Gia đình mình ngày xưa cũng ở Chợ Tràng đấy, sau về thị trấn Đức thọ rồi về Vinh. Có khi các cụ nhà Mô biết nhà mình đấy. Ở Vinh thì hồi nhỏ bọn bạn gọi mình là Giao Quang lợi. Hehehe….
              Nếu lang thang vô SG thì ới nhau nha !

              • Trái đất thật rộng mà cũng hẹp ghê Mô và anh Giao hè?
                Biết mô ngày xưa Mô và anh Giao chơi nhảy lò cò với nhau rùi!

                • O ni thì thật. Con trai mần chi chơi lò cò, con trai chơi đánh khăng, đánh đáo, chơi gụ và…uýnh nhau hé hé

                  • Ùa quên té đi!

              • Bố mẹ anh Giao tên chi, làm nghề chi ở Vinh. Em hỏi để về hỏi lại mẹ em xem bà có biết không?
                Có lẽ tới đây em vô SG công tác, có chi em sẽ ới anh em gặp nhau anh nha!

                • Nhà mình là nhà Ông bà Quang Lợi, làm đồng hồ ở thị trấn Đức thọ rồi về Vinh. Ngày xưa, có buôn bán ở chợ Tràng.
                  Vô SG thì nhớ ới nha !

  3. Hì hì, bác Giao có thơ mừng Trung thu rồi.
    Tháng 8 mùa thu ai cũng nói đẹp, riêng với Choitre thì nó gắn với những kỉ niệm không vui. Nên thu về lòng buồn hơn.

    • Đấy, mình ngắm trăng hôm qua vì mất điện nên mới có cơ hội.
      Thực ra thì Thu vẫn đẹp mà Chổi, và hơi buồn. Mình cũng có khá nhiều kỷ niệm buồn vào mùa Thu, đôi lúc mình lại đọc to cái câu văn rất hay của một nhà văn mình quên tên : ” Hãy để ngày ấy lụi tàn, cái ngày sinh ra tôi…”
      Có thời mình chán chả buồn chết.

      • Chời ơi, eg tui! chán chẳng buồn chết chơ !

        • Không đâu em, trong câu trên thì người ngoài Bắc hay nói Chả buồn… thay cho Chẳng buồn…vì nghe uể oải hơn . Trong phương ngữ Bắc họ cũng hay dùng từ Chả bởi mức độ dịu dàng ngôn ngữ cao hơn từ Chẳng.
          Ví dụ : Thưa cụ, chả phải thế đâu ạ ! ( Nghe nhẹ nhõm hơn từ Chẳng )…….

          • a à ra là thế!
            Cám ơn anh thêm cái nữa nhé!
            Ở quê mình thì là ” Nỏ” anh Giao nhỉ?

            • Đúng rứa, chỉ với một từ Không thì ngoài Bắc có nhiều từ cùng nghĩa hơn trong mình O nờ !

  4. Quê hương giờ đây k những là nơi chôn rau cắt rốn mà còn là kỉ niệm anh Giao nờ, với O thì nghĩ về quê hương là nghĩ về kỉ niệm, về những ngày đã xa…mà kí ức thì khi mô cũng đẹp…Mỗi lần về thăm quê thì có cảm giác về để sống trong kí ức sống động thì đúng hơn…và cứ thễ mỗi lần đi là một lần làm đầy thêm kí ức…

    • Không thể sống không ký ức, nhưng cũng cố gắng hạn chế thời gian sống bằng ký ức.
      Khi quá trình Lão hóa bắt đầu bao giờ cũng từ tinh thần. Những ai mà hay nhắc đến quá khứ thì hãy dè chừng : Quá trình lão hóa bắt đầu đấy.
      Nhiều khi anh hay trả lời mọi người rằng : Tôi không có lịch sử – Là anh cố gắng quên để sống với hiện tại và tương lai. Lâu thành quen và bây giờ thì anh nhớ rất ít về nơi mình sinh ra.
      Mà hình như bộ nhớ của con người chỉ nhớ những điều hoặc cực kỳ đẹp đẽ hoặc cực kỳ đau khổ mà thôi em nhỉ?

      • Ui anh nhắc đến lão hóa là đúng tim đen em rùi, rứa thì thôi từ hôm nay không “gặm nhấm quá khứ” nữa hè?Sợ nhất là có thêm nếp nhăn, thêm một nốt tàn nhang anh nờ…
        Hôm nay học thêm ở anh Giao một điều mới, cám ơn anh nha!

        • Hehe… Chúc O trẻ mãi không già !

          • Chỉ cần eng nói một lời đúng tim đen mà có tác dụng vô cùng to lớn, thấy phấn khởi yêu đời hẳn lên hi hi

          • Mô cũng chúc O không già mà trẻ!

  5. Dù đi đâu, dù ở bất cứ nơi nào, những kỉ niệm về quê hương vẫn mãi đẹp và trong sáng nhất trong sâu thẳm kí ức tâm hồn mình phải không anh?
    Và bây giờ, trăng quê níu giữ, anh liệu có thể ra đi nữa chăng?
    Mây lang thang hoài, rồi cũng có ngày phải dừng bước phiêu du chứ?
    Mong anh luôn vui và hạnh phúc anh à!

    • Cám ơn em Mùa Đông!
      Nếu chỉ có mỗi vầng trăng thôi thì có nơi nào khác nơi nào đâu, phải không?
      Có lẽ Trăng chỉ là cái cớ để người ta day dứt với cái gì đó cạnh Trăng thì phải, nên anh cũng không thể không lang thang vì Trăng muôn đời lang thang kia mà.
      Không tin, em ngắm thử xem. Trăng đang đi, trăng đang lang thang đấy !

  6. Hôm trước, bên nhà o Linh, thấy bác khen mấy câu loằng ngoằng của em. Định qua cảm ơn bác một tiếng cho phải phép không dè lạc vào chốn toàn thơ là thơ. Gạch đít để từ từ ngâm kíu…

    • Chào bạn và cám ơn đã vào thăm Một kiếp lang thang!
      Mình cũng vài bận vào nhà bạn, đọc , ngẫm và ra về.
      Và trước lạ sau quen, hy vọng chúng ta có thể chia sẻ tâm tình nhé !
      Chúc nhiều may mắn !

      • 2 người hóm và láu lỉnh ni gặp nhau chăc thiên hạ khi mô cũng ôm bụng cười thôi!

  7. Có lẽ anh ko còn nhớ tới em
    Vi bởi mùa thu ta hay quên
    Chúc anh đón trăng thu vui vẻ..
    Sức khỏe cùng bao điều mới mẻ
    HẠNH PHÚC TRÀN ĐẦY NGHE ANH

    • Hehe…. Chắc em là người dễ quên nên nghĩ thế. Mà trách cứ như em thì có khi anh bị trách cả đời. Lâu lâu hỏi thăm sức khỏe của nhau là tốt lắm rồi em.
      Cám ơn em về lời chúc nhé, còn anh thì từ bé tới giờ có bao giờ đón Trung thu đâu vì anh chẳng nhớ gì cái thời nhỏ dại ấy, thậm chí anh cũng chẳng nhớ tên bạn học suốt 10 năm phổ thông. Tại anh tập gần như Thiền ấy, quên mọi điều đã qua mà. Còn Hạnh phúc thì anh đang có Phúc, Hạnh thì phải đợi chưa biết đến bao giờ. Khi nào có anh sẽ báo cho em để chia vui với anh nhé!
      An lành nhiều cho em !

    • Anh đọc rồi :
      Vô ngã Vô thường Vô tịnh
      Vô tâm vô tính ấy là Anh.
      Hehe….

  8. Năm tròn bẩy tuổi đầu
    Theo cha ra Hà Nội
    Biết con ai bằng cha
    Đang lập loè lớp một

    Cơ quan ở Ngọc Hà
    Trường mượn Đinh Hữu Tiệp
    Tan học băng về nhà
    Ôm hơi cha ngủ thiếp

    Lớp Một trong làng hoa
    Hương thơm tràn trang vở
    Cạnh sân xanh bóng nước
    Ao làng mây trắng qua

    Cả lớp toàn người Bắc
    Riêng mình con Nghệ An
    Hay giơ tay thắc mắc
    Mà giọng thì oang oang

    Cô giáo nghe không rõ
    Nhiều khi xuống tận bàn
    Giọng cô trong như gió
    Nói chậm cho rõ ràng

    Ngay buổi học đầu tiên
    Đã bị nhà trường phạt
    Đứng úp mặt vào tường
    Trán bây giờ vẫn rát

    Bữa ấy đến phiên trực
    Của nhóm ngồi bàn đầu
    Con trai trèo lau bảng
    Con gái xếp ghế bàn

    Con chỉ cái giẻ lau
    Nói với hai bạn gái
    Đưa hộ cái nùi trồi
    Bạn lại mang mũ đến

    Chuyện bắt đầu chỉ vậy
    Cả nhóm ra rửa tay
    Đằng ấy người mô rứa
    Nói như Chi -ca – gô

    Hai bạn cười ngặt nghẽo
    Tóc đuôi gà cười theo
    Lại còn nheo cả mắt
    Lại còn dẩu cả môi

    Đúng là dân cá gỗ
    Giẻ lau gọi nùi trồi
    Đã thế còn hay nói
    Phát biểu nghe không ra

    Tức thì con bốc hoả
    Không nói cũng không rằng
    Ngồi giữa đứng bật dậy
    Gạt phăng bạn xuống ao

    Con gái không biết bơi
    Suýt nữa thì chết đuối
    Cả lớp nháo nhào nhào
    Như bầy ong vỡ tổ

    Vốn là con rái cá
    Của hai bờ sông Lam
    Con nhào ngay xuống nước
    Kéo hai bạn lên bờ

    Trường mời cha đến vội
    Lo lắng con mò theo
    Thầy đón cha trước cổng
    Ngực con trống đổ hồi

    Không biết cha thưa gì
    Thầy bắt tay thật chặt
    Tủm tỉm nhìn con cười
    Còn dắt tay vào lớp

    Lớp Một ơi lớp một
    Thật chẳng hiểu làm sao
    Hai bạn gái ngã ao
    Lại chơi thân con nhất

    Trái sấu non xanh mướt
    Que kem giờ ra chơi
    Bạn giấu mang đến lớp
    Dúi vào tay tớ mời

    Mỗi lần qua trường cũ
    Tôi bần thần bờ ao
    Soi tìm trong bóng nước
    Đôi bím tóc đuôi gà

    Bản đồ Nghệ An-Quê hương “Cá Gỗ”

    NgheAncago.JPG

    (Hình ảnh cá gỗ hoá thạch lặn vào dòng sông Lam-Nghệ An)

    Về nhà gạn hỏi cha
    Sự tích chuyện cá gỗ
    Cha cười hẹn buổi tối
    Cùng nhau ra vườn hoa

    Dọc đường níu tay cha
    Con luôn mồm lục vấn
    Cặp con toàn sách vở
    Có con cá nào đâu

    Xoa đầu con cha kể
    Tục truyền từ ngày xưa
    Có ông đồ hay chữ
    Người xứ Nghệ – quê mình

    Ông đồ ham học lắm
    Chữ của làng hết rồi
    Ông cất đường lên tỉnh
    Tìm thầy toát mồ hôi

    Đói cơm còn chịu được
    Đói chữ thì khổ to
    Trong làng người già bảo
    Phải ra thị thành thôi

    Tìm thuê nơi ở trọ
    Cùng nhà lắm kẻ giàu
    Mình áo nâu, tráp vá
    Phận nghèo ăn muối rang

    Học chữ thì ông giỏi
    Cái nghèo giấu vào đâu
    Nằm vắt tay qua trán
    Suốt đêm ông ôm đầu

    Hôm sau ông lẳng lặng
    Mượn trăng khuya làm đèn
    Lấy một khúc củi nhỏ
    Ngồi gọt cả màn đêm

    Thế rồi từ khúc củi
    Một con cá ra đời
    Một con cá bằng gỗ
    To bằng ba ngón tay

    Ông lật ngang lật dọc
    Trổ thêm vẩy thêm vi
    Con cá trông như thật
    Nhìn qua chẳng biết gì

    Lựa một nơi quạnh vắng
    Xa tít tận ngoài đồng
    Ông cho rơm bén lửa
    Và đem cá lên hơ

    Con cá gỗ được nướng
    Toàn thân đã rộm vàng
    Lưng trông như cá chép
    Bụng lại giống cá tràu

    Nướng xong đem rang muối
    Muối mặn bám đầy vây
    Trông xa tưởng cá ướp
    Nhìn gần hoá cá kho

    Thế rồi từ buổi đó
    Cứ bữa cơm hàng ngày
    Ông cho thêm nước mắm
    Bày cá gỗ ra mâm

    06c.JPG
    Cơm hết cá vẫn còn
    Ông toàn chan nước mắm
    Bạn bè không ai biết
    Xong rồi cá vẫn nguyên

    Cứ mỗi lần ăn xong
    Nhè lúc không ai thấy
    Ông bọc lá chuối khô
    Giấu cá vào trong tráp

    Ông ngày càng học giỏi
    Không còn ai chê nghèo
    Được ăn cơm với cá
    Nhà trọ khối người ghen

    Như cái kim trong túi
    Lâu ngày cũng lòi ra
    Rồi một bữa vô tình
    Bị mọi người phát hiện

    Hôm ấy ông lơ đãng
    Hết sạch lá chuối khô
    Ông vội chạy ra vườn
    Bỏ cá nằm trên đĩa

    Bà chủ trọ đi dọn
    Vô tình đánh rơi mâm
    Bát đĩa vỡ tung toé
    Con cá vẫn cứng đơ

    Thấy lạ bà nhặt lên
    Săm soi nhìn kỹ lắm
    Thì ra con cá gỗ
    Của ông đồ miền Trung

    Khe khẽ đặt lên bàn
    Bà lặng người vào bếp
    Ông thầy đồ trở lại
    Trong mắt đầy bóng đêm

    Từ đó khắp nhà trọ
    Chuyện cá gỗ loang xa
    Chuyện ông đồ xứ Nghệ
    Học giỏi nhưng giấu nghèo

    Rồi khoa thi năm ấy
    Ông giật lèo Trạng nguyên
    Sau làm quan to lắm
    Thượng thượng thượng đẳng thần

    Ban đêm ngồi luyện chữ
    Ban ngày giải oan gia
    Làm quan mà liêm khiết
    Bạc đầu vì thiên thư

    Ngày ông về với đất
    Lương dân lập đền thờ
    Cái tráp cũ vẫn cất
    Con cá gỗ gầy xơ

    Sự tích con cá gỗ
    Là giai thoại mà thôi
    Con cố học cho giỏi
    Để mai sau thành người

    Giọng cha tối hôm đó
    Còn đượm ấm đến giờ
    Trời đêm bằn bặt gió
    Mắt con đầy mộng mơ

    Cá gỗ ơi, cá gỗ
    Là người dân đất này
    Trầm mình trong đói khổ
    Vẫn thả hồn gió bay

    Như bát cà trắng muốt
    Mặn mà và giòn tan
    Như nước chè xanh đặc
    Chát môi lại đậm lòng

    Cần cù và học giỏi
    Chịu khó lại chăm làm
    Trọng nghĩa tình khí khái
    Đối đầu cùng gian nan

    Cá gỗ ơi, cá gỗ
    Nghe vừa giận vừa thương
    Giận một thời giông tố
    Bạc mặt vì quê hương

    Thương một thời quá khứ
    Tự mình với mình thôi
    Giấu nghèo như giấu nhục
    Đổi đắp khoảng yên bình

    Vùng đất của địa linh
    Tít tắp chân trời rộng
    Những người dân đất này
    Chưa ngơi tay chèo chống

    Sông đặt tên sông Lam
    Mộng trùm xanh biển cả
    Núi thì kêu rú Quyết
    Chí vững tựa thạch bàn

    Ôi ! Xứ Nghệ, xứ Nghệ
    Đất vàng của xưa sau
    Giữa mưa bào nắng phế
    Lung linh vẫn giữ màu

    Yêu thì thật là yêu
    Ghét thì rành là ghét
    Những người dân đất này
    Không nhùng nhằng khoảng giữa

    Người xứ Nghệ có lửa
    Tự thuở còn sơ sinh
    Muối tẩm vào măng nứa
    Thích rau sống bốn mùa

    Đã chơi chơi hết mình
    Đã làm làm kiệt sức
    Thẳng thắn và đẫm tình
    Nói xong là hết chuyện

    Khi vui nhường bè bạn
    Khi buồn chịu một mình
    Thời chiến là xung lính
    Súng lằm lằm trong tay

    Trung thành mà quyết đoán
    Tỉnh táo đầy đam mê
    Có lỗi thường nhận hết
    Được thưởng ít mang về

    Không nói thì ngồi im
    Đã nói là nói thật
    Dối trá chui xuống đất
    Vẫn lật đá móc lên

    Ghìm đầu vào công việc
    Vẫn lo toan gia đình
    Như người mặc áo gấm
    Đi về lẫn vào đêm

    Xứ Nghệ ơi, xứ Nghệ
    Cực đoan đến vô cùng
    Có rừng chen với bể
    Buốt lạnh cùng nắng nung

    Ai người đi ra bể
    Ai người ngược lên rừng
    Vẫn đậm chất xứ Nghệ
    Nóng nảy đầy bao dung

    Biết ngày mai gạo hết
    Sấp mặt xuống luống cày
    Rít thuốc lào ăn khói
    Trằn mình trả nợ vay

    Xứ Nghệ ơi xứ Nghệ
    Hiện hình cùng miền Trung
    Đã thế và mãi thế
    Giữa tháng năm điệp trùng

    Bây giờ con cá gỗ
    Thong dong giữa đại ngàn
    Nghe nói rồi hoá thạch
    Lặn vào dòng sông Lam.

    ST-Không rõ tác giả

    có bài thơ hay,,,post lên tăng ông Đồ

    • Cám ơn em gái !
      Bài thơ kể lể dài quá, đọc mỏi mồm. Truyện Cá gỗ ở Nghệ tĩnh về mặt bản chất ban đầu rất đơn giản vì tính dân gian của nó. Cái khôn lỏi của một ông Đồ Nghệ và sự nghèo khổ của một vùng đất được kết hợp để thành giai thoại địa phương như là sự tự diễu mình. Vậy cứ tri thức hóa câu chuyện để làm gì?Dân gian cũ sống đơn giản về nếp nghĩ, nghèo đói về tri thức. Họ đâu có nghĩ rằng vài trăm năm sau, lại có quá nhiều người gán cho câu truyện của họ đủ thứ cao siêu đến xấu hổ vì đậm chất Địa phương chủ nghĩa đến thế, trong khi vùng đất đó cũng đầy rẫy sự dối trá, gian lận,lừa đảo…. .Thậm chí mù quáng đến táng tận lương tâm giống y như ngàn vạn vùng đất khác.
      Thật chán !

  9. Em đây, qua thăm anh…
    Blog em bây giờ không có nhạc vì mạng chán lắm, chẳng nghe được hẳn hoi…
    Em cũng rất buồn, ít vào mạng hẳn vì thế…
    Em thích nghe nhạc, đôi lúc vừa làm việc vừa mở blog của mình ra nghe đi nghe lại bài hát…
    Thôi, vẫn mong anh thi thoảng qua thăm em nhé…
    Chúc anh luôn vui vẻ!

    • Tất nhiên là thi thoảng anh sẽ ghé thăm blog của em rồi. Chỉ hy vọng em vui vẻ, khỏe mạnh là anh mừng. Và cũng thi thoảng đọc động viên anh nhé !

  10. “Trôi dạt khắp tám phương trời
    Mới biết thương mảnh trăng quê xa biền biệt…”

    Hay quá. Bài thơ thấm đẫm tình yêu quê hương. Chúc Bác Lưu Giao một buổi tối vui vẻ nha !

    • Rất cám ơn bạn đã ghé thăm và khen ngợi !
      Cũng xin chúc bạn một tối trên cả tuyệt vời !

  11. Trăng chỉ là cái cớ để người ta dựa vào đó nói nên nỗi lòng với quê…và…cụ thể hơn, với người mà người ta yêu dấu…
    Đấy, em hiểu thế, đúng chưa nào?
    Em hiểu ngay như thế mà. Có điều, em không nói ra thôi…
    Yêu và được yêu hạnh phúc quá anh à…!
    Em ước ao được như anh đấy…
    Mong anh luôn hạnh phúc nhỉ!

  12. Anh có ý định quay về Vn sống rồi hả anh?

    • Thì anh đang sống ở VN đấy thôi em! Bao giờ quay lại Balan thì anh sẽ post lời tạm biệt mọi người và em mà. Nếu ra HN thì sẽ nhắn cho em ngay, được không?

      • Được thế thì còn gì bằng nữa🙂. Anh về VN nhưng sống ở SG, ít ra HN thật. Ra HN thì đến nhà em ăn cơm nhe, em sẽ tự nấu chiêu đãi anh đó, hehe. Ở nhà, mỗi lần có khách đến, vợ chồng em hay mời ra quán ngay trong khu chúng em sống vì quán ấy nằm cạnh hồ nước, nhiều cây xanh, rất thoáng mát, vì thế mà anh ấy thích mời mọi người ra đấy ăn uống hơn là ở nhà.

        • Ok ! Nếu ra HN thì mình nhắn ngay cho Small.
          Cuối tuần thiệt vui với gia đình nha!


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Danh mục

%d bloggers like this: