Đăng bởi: Đồ Trọc | 12/08/2013

SẦU RIÊNG

Nhà có hai cây Sầu riêng
Rũ rượi lá
Đến nỗi Trăng thương chả vương nửa giọt
Một cây buồn chết dần từ ngọn xuống
Một cây ngoảnh mặt hờ hững gió mưa
Sầu riêng! Sầu riêng…
Sầu chi ! Sầu chi…
Nỉ non gốc cây già tiếng Dế.

Đăng bởi: Đồ Trọc | 04/08/2013

Cát trầm

Vẫn biết mình là Hạt Cát
Trầm luân với Biển bao la
Sóng xô-Dạt vào nỗi nhớ
Gió đùa-Đẩy đến mù khơi

Vẫn biết mình là hạt bụi
Nhỏ nhoi mãi với thời gian
Cát buồn- Lắng vào đáy mắt
Thanh-Trầm
Từng giọt
Giọt rơi.

Đăng bởi: Đồ Trọc | 18/12/2012

Trách!

Phố cong queo  gió phải cong queo
Nên chiếc lá khô quanh quẩn ngoằn ngoèo
Trách gió ?
Gió còn bao nhiêu nẻo?
Trách ai, nỡ để phố vênh veo?

Đăng bởi: Đồ Trọc | 06/08/2012

Tổ quốc! Xin đừng khóc

Đừng khóc !

Xin Người đừng khóc!

Bởi Tổ quốc bây giờ chẳng phải như xưa

Sự phân chia mầu da , nòi giống đã đi qua

“Thế giới Đại đồng” - Ước mơ sắp thành sự thật!

Nuối tiếc chi cái Tổ quốc cỏn con với mấy nghìn năm lận đận

Giữ gìn chi cái Tộc chỉ biết hành hạ Dân đen

Thế nhé! Xin Người đừng khóc

Hãy vui lên, Thế giới sắp đại đồng

Hãy chia vui với những người Cộng sản

Ước mơ và hiện thực rất gần.  

Đăng bởi: Đồ Trọc | 06/05/2012

Lời cho mai sau!

 

Người ta hô hào : Hãy giữ gìn Truyền thống!

Nhưng xin thế hệ mai sau nên xem xét lại một điều

Với Kẻ thù , Dân tộc này rộng lòng vị tha biết bao nhiêu

Tại sao với anh em ruột rà lại đang tâm tàn sát?

Tại sao hằn thù giữa người Việt với nhau lại bao la bát ngát

Trở thành Truyền thống tự khóc than?

Một Dân tộc với những làn điệu dân gian

Toàn những nhạc buồn, ò e rầu rĩ 

Nhảy múa là điều cấm kỵ

Muốn cười to sao phải nhìn nhau?

Một Dân tộc vượt lên mọi nỗi đau

Biết nhường nhịn và biết tôn trọng người đi trước

Dấu ấn ngàn năm đọng trong Kiến trúc

Thử hỏi đất ngàn năm văn hiến có những gì?

Vẫn biết rằng : Thế cuộc sẽ trôi đi

Vạn vật sẽ đổi thay theo năm tháng

Thế hệ mai sau hãy nhớ

Truyền thống cần ghi là : Luôn vươn tới Tự do!

Đăng bởi: Đồ Trọc | 28/04/2012

Tại sao?

          Từ thần thoại Hylạp : Tráng sĩ Persius!

Tổ quốc !

Có quá nhiều lời ngợi ca về Người

Thêm câu chữ sẽ trở  nên tẻ nhạt

Hơn Bốn ngàn năm máu xương trôi dạt

Phủ dầy câu hỏi Nhân gian :

Người ban cho Dân tộc này lưỡi kiếm khôn ngoan

Đó chính là sự kiên cường bất khuất

Người trao cho Dân tộc này một tấm khiên vĩ đại

Núi non trùng điệp bao quanh

Người giao cho Dân tộc này chiếc mũ tàng hình

Già trẻ gái trai đều là chiến sỹ

Cần cù lao động, chiến đấu quật cường

Vậy mà tại sao?

Tại sao Người không trao cho họ

Một Trái Tim?

Đăng bởi: Đồ Trọc | 09/04/2012

Ghế ngoan

Hey..za! Dạo này Trọc tôi bận quá nên chả thăm nom được bạn bè. Hy vọng mọi người thông cảm cho Trọc nhé!

Chúc an lành may mắn cho tất cả mọi người!

Để dạy bọn nhỏ biết xếp gọn đồ chơi , bạn cần phải “Nịnh” tý nhé! Đừng bao giờ ra lệnh ” Phải xếp gọn…” mà hãy dạy chúng hát :

Thôi tan học rồi

Xin chào ghế nhỏ

Ghế vào đứng đó

Cho gọn xem nào

Lát nữa bé vào

Lại ngồi với ghế

Ghế nhỏ ghế ngoan

Ghế nhỏ ghế xinh

( Bạn có thể hát đi hát lại nhiều lần. Chúc các ông các bà dỗ cháu thành công! )
:lol:  :lol:  :lol: :lol:  :lol: :lol:
Đăng bởi: Đồ Trọc | 16/03/2012

Trầm hương

 Vì nhiều lý do, trong đó nặng nhất là cái laptop già nua như chủ của nó bị xuống cấp trầm trọng nên Trọc tôi xin bạn bè gần xa thông cảm cho Trọc thời gian qua không vô Net được.

Mặt khác, có ý kiến cho rằng : “Làm thơ Tình là vớ vẩn, không thiết thực cho việc đóng góp xây dựng xã hội”!!! ???.  Té ra, làm đẹp tâm hồn Con người không phải là điều quan trọng nhất của xã hội chúng ta hiện nay chăng?

Cũng chẳng sao, Trọc cứ viết “Trầm hương”!

                                          Tặng em yêu và Nha trang!

Ôm đóa Trầm hương

Đêm nay ôm đóa Trầm hương

Trong thao thức vịnh Nha trang sóng dìu dịu vỗ

Trong mờ ảo  Tháp Bà lõa lộ

Hương biển nồng thêm cháy những đam mê

 

Ôm đóa Trầm hương

Đêm nay ôm đóa Trầm hương

Mân mê cát ngỡ mịn màng da thịt

Rười rượi gió mơn man cuống quýt

Dìm Hòn Vợ Hòn Chồng trong sóng môi hôn

 

Đêm nay

Anh lại ôm đóa Trầm hương

Để thương nhớ Nha trang với đêm không ngủ

Bởi đã gần mãi mãi khó xa.

 

Đăng bởi: Đồ Trọc | 13/02/2012

Giã biệt Quy nhơn

Đưa em thăm vịnh Quy nhơn

Bỏ lại sau lưng Tháp Đôi

Với Chế Bồng Nga huy hoàng một thủa

Bỏ lại cây cầu Thị Nại

Vươn dài ra biển mù sương

Dắt díu nhau trong cõi vô thường

Ngậm ngùi khóc trước mộ Hàn Mặc Tử

Đồi Thi nhân ken chặt hoa trinh nữ

“Ai mua Trăng” ai oán khúc Giã từ

Kiếp tử-sinh , ai mang hồn Thi sỹ

Và mấy ai được gọi Thi nhân?

 

Về thôi em,  dẫu lưu luyến tần ngần

Đành giã biệt Quy nhơn

Giã biệt Hàn Mặc Tử

Bỏ lại những sau lưng những bồi hồi hư-thực

Phía trước đợi chờ mình là những ngày lễ Tình nhân.

 

Xuân Hoa và chị Hoa Quy ( Đại học Quy nhơn)

 

 

Đăng bởi: Đồ Trọc | 09/02/2012

Sông Hàn

Sông Hàn!  Sông Hàn!

Gắn đôi bờ xa cách

Để bến Chờ gặp lại thuyền Mong

Hờn chi em! Trong khao khát cháy lòng

Trách chi nhau! Trong nụ hôn dầm dề nước mắt

Sông Hàn! Sông Hàn!

Xin Người luôn là niềm tin kết gắn

Nếu có chút lạnh lùng

Em!

Hãy nép chặt vào anh!

 

Older Posts »

Danh mục

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.